Ngày mai, hãy để tôi ngủ quên trong sự yên tĩnh của buổi sáng tinh mơ, khi ánh nắng len lỏi qua khe cửa sổ và tiếng chim líu lo vang vọng đâu đó bên ngoài. Tôi muốn cảm nhận từng hơi thở chậm rãi, trôi nổi giữa giấc mơ chưa gọi tên, mặc cho thế giới xô bồ ngoài kia tiếp tục vận hành guồng quay của nó. Những lo toan, vội vã thường ngày xin hãy tạm lùi xa, nhường chỗ cho phút giây an nhiên và dịu dàng, nơi tôi chỉ còn lại chính mình với chiếc gối mềm và lớp chăn ấm. Hãy để tôi được trải nghiệm một buổi sáng dài bất tận, khi thời gian ngưng động và tâm hồn nhẹ tựa mây trôi, để tôi có thể tạm gác lại mọi trách nhiệm, mọi suy nghĩ nặng nề trong ngày hôm qua.
Thật nhiều lần tôi mong mỏi một ngày có thể ngủ quên, không cần để ý đồng hồ báo thức, cũng chẳng phải lo lắng đến lịch trình dày đặc phía trước. Trải nghiệm ấy đơn giản nhưng quý giá, giống như một cơ hội hồi sinh cho bản thân sau những ngày bon chen, chạy đua với công việc và cuộc sống. Giấc ngủ đến muộn màng sẽ là món quà nhỏ bé, giúp tôi lấy lại nguồn năng lượng tích cực và tâm trạng cân bằng mà tôi đã bỏ lỡ từ lâu. Để tôi được phép quên đi tiếng chuông điện thoại, lời nhắc nhở, và cả những ưu tư vụn vặt trong lòng. Chỉ cần một buổi sớm thật dài mà tôi có thể lười biếng, ở yên với những giấc mơ, thì mọi áp lực rồi cũng sẽ tan biến.
Bởi vì ai cũng cần cho mình một khoảng lặng, một ngày được ngủ quên để làm dịu đi những mệt mỏi vấn vương quanh mình. Sự thức tỉnh muộn màng ấy đôi khi lại chính là điều cần thiết để ta trân trọng cuộc sống hơn, biết yêu thương bản thân và xoa dịu những tổn thương chồng chất. Ngày mai, tôi chỉ mong mình có thể bình thản nằm yên, nghe nhịp tim rộn ràng trong lồng ngực và cảm nhận hạnh phúc nhỏ nhoi khi chẳng phải vội vàng bắt đầu ngày mới. Đó sẽ là món quà giản dị nhất tôi dành tặng cho chính mình, sau những ngày dài làm việc chăm chỉ, những lần cố gắng không ngừng để lớn lên.
Từ khóa: hoàng đức lương
Thể loại: Tài chính