Dân tộc Mán là tên gọi trước đây ở Việt Nam để chỉ một số nhóm dân tộc thiểu số chủ yếu sống ở vùng trung du và miền núi phía Bắc. Trong lịch sử, “Mán” là khái niệm không xác định một dân tộc cụ thể mà thường được dùng để chỉ chung cho các cộng đồng người Tày, Nùng, Dao và một số tộc người khác. Từ “Mán” xuất phát từ cách gọi của người Kinh xưa, mang sắc thái phân biệt và thậm chí đôi khi có ý nghĩa miệt thị đối với các nhóm dân tộc thiểu số sinh sống ở vùng núi. Hiện nay, tên gọi này không còn dùng trong tài liệu khoa học và chính thức của Nhà nước Việt Nam.
Ngày nay, các nhóm dân cư từng được gọi là "Mán" đã xác định danh tính dân tộc rõ ràng hơn. Người Dao là nhóm đông đảo nhất từng được gắn với tên gọi “Mán”; ngoài ra còn có người Sán Chay, người Thổ và một số nhóm khác. Họ có sự đa dạng về ngôn ngữ, phong tục tập quán, tín ngưỡng và trang phục. Người Dao, nổi bật với bộ trang phục truyền thống rực rỡ hoa văn và nghệ thuật thêu thủ công, có một hệ thống chữ viết riêng cũng như phong tục độc đáo liên quan đến cúng bái và lễ hội. Các cộng đồng này đóng vai trò to lớn trong việc bảo tồn bản sắc văn hóa và làm phong phú thêm bức tranh nhân văn Việt Nam.
Việc không còn sử dụng từ “Mán” trong văn bản hành chính và nghiên cứu khoa học cho thấy xu hướng tôn trọng bản sắc và quyền tự định danh của các dân tộc thiểu số ở Việt Nam. Thay vào đó, từng nhóm dân tộc được gọi đúng tên như: Dao, Tày, Nùng, Sán Chay… Cách tiếp cận này giúp tăng cường sự đoàn kết, xóa bỏ các định kiến và đảm bảo các quyền cơ bản cho đồng bào dân tộc thiểu số. Qua đó, xã hội Việt Nam thể hiện sự trân trọng giá trị đa dạng văn hóa của cộng đồng các dân tộc anh em trong đại gia đình dân tộc Việt Nam.
Từ khóa: nón lá hoa sen
Thể loại: Tài chính