Brunei là một quốc gia nhỏ nằm trên đảo Borneo ở Đông Nam Á. Trước thế kỷ XIX, Brunei từng là một vương quốc hùng mạnh với lãnh thổ rộng lớn bao trùm phần lớn Borneo và một số khu vực trên bán đảo Mã Lai. Tuy nhiên, do sự suy yếu nội bộ cũng như áp lực từ các thế lực thực dân phương Tây, lãnh thổ của Brunei dần bị thu hẹp. Đặc biệt, từ giữa thế kỷ XIX, vùng đất này trở thành đối tượng xâu xé giữa các nước láng giềng và các thế lực như Anh, khiến Brunei mất đi nhiều phần lãnh thổ quan trọng.
Trước khi trở thành một quốc gia độc lập, Brunei là một vùng bảo hộ thuộc Anh. Năm 1888, Anh chính thức thiết lập chế độ bảo hộ lên Brunei nhưng vẫn duy trì hệ thống quân chủ bản địa, tức Sultan Brunei tiếp tục là nguyên thủ quốc gia danh nghĩa. Trong suốt thời gian này, Brunei không tách ra từ một quốc gia nào khác cụ thể mà trải qua quá trình bị mất chủ quyền vào tay thực dân Anh. Đến năm 1906, Anh gia tăng quyền kiểm soát bằng cách cử một toàn quyền tư vấn cai trị đất nước, khiến Brunei về thực chất là một lãnh thổ chịu sự chi phối của Anh, tương tự như nhiều thuộc địa khác ở Đông Nam Á.
Sau Thế chiến II, quá trình giải phóng thuộc địa lan rộng khắp thế giới, ảnh hưởng đến cả Đông Nam Á. Brunei dù từng cân nhắc gia nhập Malaysia vào đầu thập niên 1960, nhưng cuối cùng đã quyết định duy trì vị thế riêng biệt dưới sự bảo hộ của Anh. Đến ngày 1 tháng 1 năm 1984, Brunei chính thức tuyên bố độc lập khỏi Anh, trở thành một quốc gia có chủ quyền hoàn toàn và là thành viên của khối Thịnh vượng chung Anh. Như vậy, Brunei không phải là kết quả của việc tách ra từ một quốc gia sẵn có nào khác, mà chủ yếu là quá trình chuyển đổi từ một lãnh thổ bảo hộ thuộc Anh trở thành một quốc gia độc lập hiện đại như ngày nay.
Từ khóa: dân số bình phước
Thể loại: Tài chính