2026-02-22
nguyễn văn hiên

Đêm đã khuya, phố vắng lặng và chỉ còn ánh đèn vàng le lói trên từng con đường nhỏ. Trong lòng tôi chợt bồi hồi khi giai điệu quen thuộc của bài hát nhớ người xa vang lên bên tai. Những câu hát như thay lời nói mà tôi muốn gửi tới một người xa cách, người mà trái tim tôi luôn hướng về dù thời gian đã trôi qua thật lâu. Khi từng nốt nhạc ngân vang, tôi cảm nhận được sự trống vắng len lỏi vào tâm hồn, khiến mọi ký ức xưa cũ rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hình bóng người ấy hiện lên giữa khoảng không mờ ảo của đêm, nơi chỉ còn lại tôi và bản nhạc buồn của sự nhớ mong.

Ngồi một mình trước màn hình karaoke, tôi chìm đắm trong từng ca từ nhẹ nhàng mà sâu lắng. Mỗi lời hát vẽ nên khoảnh khắc ngọt ngào từng có, giờ chỉ còn lại trong hoài niệm. Tôi nghĩ về những ngày bên nhau vui vẻ, những cái nắm tay ấm áp, tiếng cười khúc khích vang vọng giữa những con phố quen. Giữa không gian tĩnh lặng, lời hát trở thành lời tâm tình thầm thì, như dòng nước tràn về phủ lên cả nỗi cô đơn. Khi bài hát gần kết thúc, cảm giác tiếc nuối và nỗi nhớ càng lớn hơn. Tôi ước giá như người xa ấy có thể nghe được lời hát này, hiểu được những gì đang chảy trong tim tôi vào phút giây bất tận của đêm buồn.

Âm thanh của bài karaoke vẫn vang vọng mãi trong căn phòng vắng. Sau khi hát xong, dư âm vẫn lởn vởn, kéo theo cả những cảm xúc chưa kịp cất thành lời. Tôi nhận ra rằng, đôi khi chỉ một bài hát thôi cũng đủ để nối liền hai tâm hồn đang xa cách. Đó là cách tôi nhắn gửi đến người thương nỗi nhớ khôn nguôi, mong một ngày được gặp lại nhau dưới ánh sáng lung linh của thành phố quen, nơi những cảm xúc sẽ không còn phải che giấu, và âm nhạc sẽ giúp chúng tôi kể lại câu chuyện của một đoạn kỷ niệm yêu thương đã xa.

Từ khóa: nguyễn văn hiên

Thể loại: Tài chính