2026-03-02
quá trình hình thành của asean

Tôi nhớ mãi lần đầu tiên đi dép lê vào mùa mưa, đường phố ngập nước như sông. Đôi dép nhựa màu xanh dương của tôi trượt lên trượt xuống giữa lòng đường, cứ như thể tôi đi thuyền trong mưa thay vì đi bộ. Mỗi bước chân là một bản nhạc "lộp bộp, lẹp xẹp" vang lên khắp con phố khiến ai cũng ngoái lại nhìn. Một lần không để ý, dép bất ngờ trôi theo dòng nước, còn tôi thì chạy theo mà suýt nữa ngã nhào. Xong phen đó, tôi quyết tâm gắn thêm sợi dây buộc dép vào chân. Ai ngờ hôm sau mới hiểu, hóa ra chẳng cần sợ mất dép – chỉ cần kiên nhẫn chờ nước rút là dép cũng tự trôi về!

Dép có mặt trong mọi hoạt động đời thường của gia đình tôi, nhất là khi ai đó làm điều gì chọc giận mẹ. Đôi khi vũ khí tối thượng chính là chiếc dép tổ ong ú nần mẹ cầm trên tay. Nghe tiếng "bốp" của dép đáp xuống đất thôi cũng đủ làm lũ trẻ, kể cả chú chó nhà tôi, chạy tán loạn. Thế nhưng điều thần kỳ là dép luôn mất hút khi cần đi ra ngoài, còn khi về nhà mệt mỏi thì nằm ngay ở trước cửa, chờ tôi như một người bạn trung thành. Tôi từng nghĩ rằng, nếu nhà tôi là nhà thông minh, chắc chắn dép sẽ được trang bị thêm chức năng định vị.

Ngoài đời, dép tổ ong đã trở thành phong cách sống của giới trẻ khi biến hóa từ công cụ đi bộ thành phụ kiện "chất phát ngất" mỗi khi ra phố. Có hôm tôi đi học thêm, mang dép tổ ong vàng chóe, cô giáo phải phì cười hỏi: "Em đi dự tiệc hay đi bắt ong thế này?" Nhóm bạn thì thích chí xin mượn đảo lượt để thử cảm giác "giàu sang". Ai ngờ cuối giờ, đôi dép bốc hơi không dấu vết, để lại cho tôi bài học kinh nghiệm: với dép tổ ong, không chỉ cần thời trang mà còn phải dè chừng tốc độ "bay màu" của chúng, bởi rất nhiều người cùng chung gu hài hước và… thích dép giống mình!

Từ khóa: quá trình hình thành của asean

Thể loại: Tài chính