Quê hương tôi là một miền đất bình yên nơi có những con đường đất đỏ uốn lượn quanh cánh đồng lúa xanh rì. Tiếng chim gọi nhau giữa vòm cây, mùi cỏ mới cắt ngan ngát mang lại cảm giác thân thuộc không thể trộn lẫn với nơi nào khác. Dòng sông nhỏ uốn quanh làng như một dải lụa mềm mại, ban ngày lấp lánh ánh nắng, ban đêm văng vẳng tiếng cá quẫy dưới trăng. Những ai đã từng rời xa quê hương chắc chắn sẽ nhớ mãi tiếng cười nói rộn rã của lũ trẻ, nhớ những bữa cơm gia đình đơn sơ nhưng ấm áp tình thân và nhớ cả hương hoa cau dịu nhẹ phảng phất quanh nhà mỗi độ hè về.
Nghĩ về quê hương, tôi nghĩ đến nghĩa tình chan chứa của những người nông dân thật thà chất phác. Những người ngày ngày vất vả bên ruộng đồng, đôi bàn tay chai sần nhưng ánh mắt luôn sáng với niềm tin về một ngày tốt lành. Quê hương là nơi mẹ cha đã cho tôi tuổi thơ trong trẻo, được vui chơi trên bãi cát ven sông, được nghe những câu chuyện cổ tích bên bếp lửa hồng. Với tôi, quê hương chính là nơi lưu giữ ký ức ngọt ngào nhất của tuổi nhỏ, là động lực để mỗi người con xa quê cố gắng vươn lên, luôn nhớ về nguồn cội yêu thương.
Có lẽ không ai qua khỏi tuổi thơ mà không mang theo chút tình cảm sâu sắc với nơi mình sinh ra lớn lên. Quê hương là nơi chứa đựng hình bóng ông bà, là nơi ba mẹ vun vén từng phút giây để nuôi dưỡng ước mơ con cháu. Nơi đó, dù bước chân chúng ta có đi muôn phương trời xa cũng không tìm đâu được sự bình yên, mộc mạc mà quê hương mang lại. Đi qua bao mùa lá rụng, cánh diều bay cao và những phiên chợ đầu làng, tôi hiểu rằng quê hương luôn là chốn về, là điểm tựa vững chắc trong tim mỗi người.
Từ khóa: nguyễn đăng ninh
Thể loại: Tài chính