Sông Thương ở Huế không chỉ là một dòng nước chảy qua thành phố mà còn là chứng nhân lặng lẽ của biết bao thăng trầm lịch sử. Dòng sông ấy hiền hòa, uốn lượn quanh những ngọn đồi, phủ đầy bóng mát của những hàng cây cổ thụ và hai bên bờ rợp sắc xanh bạt ngàn. Khi chiều buông, mặt nước sông Thương dịu dàng phản chiếu những tia nắng cuối ngày, tạo nên khung cảnh thơ mộng đến nao lòng. Nhìn dòng sông chảy chậm rãi, người ta dễ dàng cảm nhận được sự bình yên tĩnh lặng, như nhịp sống chậm rãi thường thấy ở Huế, vốn nổi tiếng với chất thơ và sự trầm mặc.
Nét đẹp của sông Thương còn nằm ở sự gắn bó, hòa quyện với đời sống văn hóa, tinh thần của người dân xứ Huế. Trên những chiếc thuyền nhỏ trôi nhẹ giữa lòng sông, các nghệ nhân thường cất lên lời ca ngọt ngào của điệu hò xứ Huế rồi ngân vang theo gió. Sông trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho thơ ca, nhạc họa, đi vào lòng người qua những áng văn chương bất hủ như một phần tâm hồn xứ kinh kỳ. Nét duyên của sông Thương còn hiện rõ qua những buổi lễ hội được tổ chức ven bờ sông, nơi người dân tụ họp, gắn bó tình làng nghĩa xóm và gìn giữ hồn thiêng dân tộc.
Có ai từng ghé Huế mà không một lần đứng lặng im bên bờ sông Thương, để lòng mình hòa cùng những gợn sóng lăn tăn? Sông vẫn cứ lặng lẽ trôi, mang theo phù sa vun đắp cho mảnh đất cố đô, nuôi lớn bao thế hệ con người. Mỗi mùa xuân, khi hoa bưởi, hoa cau nở ngát hai bên bờ, sông lại càng thêm lộng lẫy, in dấu trong trái tim du khách gần xa. Đối với người dân Huế, sông Thương không chỉ đơn thuần là mạch nước nuôi dưỡng đồng ruộng, mà còn là biểu tượng của tình yêu quê hương bất diệt, là nỗi nhớ da diết của những ai từng đi xa, luôn mong ngày trở về bên dòng sông thân thương ấy.
Từ khóa: lương trung bình việt nam
Thể loại: Tài chính