2026-02-25
tại sao phải đi nghĩa vụ quân sự

Bên rìa thị trấn, cạnh mảnh rừng nhỏ, ngôi nhà cũ kỹ với lớp sơn bong tróc đã xuất hiện từ lâu nhưng hầu như không ai để ý tới. Người ta chỉ biết rằng mang hình hài méo mó kỳ lạ: cửa chính nghiêng lệch, các cửa sổ dường như nhảy múa trên bức tường lồi lõm. Ban ngày, ánh mặt trời chiếu lên, ngôi nhà phủ một lớp sáng vàng úa buồn bã; nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, mái ngói lại hắt ra thứ ánh sáng lờ mờ lạnh lẽo khiến ai đi ngang cũng phải rùng mình. Không ai nhớ nổi chủ nhân cũ của nó là ai, còn những câu chuyện truyền miệng về ngôi nhà này cứ thế nối dài, tạo nên bí ẩn khó giải thích.

Không ít trẻ em tò mò, từng thử đến gần ngôi nhà kỳ quái vào những chiều hè và trở về với cảm giác bất an. Đứa thì kể nghe thấy tiếng thì thầm bên ô cửa sổ, kẻ lại nhìn thấy cánh cửa tự động mở ra rồi đóng lại đầy ma mị. Người lớn lại bảo rằng, ban đêm, đôi khi ánh sáng trong nhà chuyển động như có người đang đi qua lại, mặc cho ngôi nhà luôn đóng kín và chẳng ai dám bước vào. Thậm chí có người bảo đã từng nhìn thấy bóng dáng một cụ già thấp thoáng trên hiên gỗ, rồi biến mất ngay khi vừa ngoảnh mặt lại. Tất cả khiến ngôi nhà trở thành nỗi ám ảnh của cả khu phố nhỏ, nơi không ai đủ can đảm vượt qua sự sợ hãi đeo bám từ quá khứ.

Về sau, khi thị trấn bắt đầu đổi mới và nhiều công trình hiện đại mọc lên, ngôi nhà kỳ quái càng trở nên cô độc giữa cảnh vật xô bồ. Dường như nó thu mình tránh xa nhịp sống ồn ào, giữ lại nỗi bí ẩn riêng không ai chạm đến. Có người nghĩ đến việc phá bỏ ngôi nhà ấy, song mỗi lần máy móc tiến lại gần, đều gặp sự cố khó hiểu: động cơ đột ngột chết máy, dụng cụ liên tục bị hư hỏng, người thợ thì gặp ác mộng kéo dài nhiều đêm liên tiếp. Ngôi nhà vẫn đứng đó, thách thức thời gian và mọi con người tò mò, như mang bên mình một lời nguyền kỳ lạ mà chẳng ai hóa giải, chỉ chờ đợi thêm một câu chuyện bí ẩn khác ra đời.

Từ khóa: tại sao phải đi nghĩa vụ quân sự

Thể loại: Tài chính