Ngày xuân về, giữa tiếng pháo nổ lách tách và hương trầm thoang thoảng, tôi lại nhớ về hình ảnh thầy đồ già ngồi bên bộ bàn gỗ cũ kỹ, trang nghiêm viết từng nét chữ. Dưới mái hiên rêu phong, dáng thầy khom lưng, đôi mắt sáng dưới vầng trán cao, bên cạnh là mực tàu, giấy đỏ, và những câu đối chờ đợi. Người người, nhà nhà chen nhau xin chữ với ước mong một năm mới bình an, hạnh phúc, thành đạt. Mỗi nét bút thầy đồ không chỉ là chữ nghĩa mà còn mang cả tâm hồn, đạo lý, gửi gắm khát vọng của người xin chữ trong năm mới. Chữ “Lộc”, “Thọ”, “Phúc”, hay những câu đối uốn mềm như dòng suối, chính là lời chúc đầu năm vừa sâu sắc vừa đầm ấm.
Ấn tượng nhất là giây phút thầy đồ nâng bút, mắt chăm chú vào tờ giấy đỏ, rồi thong thả vẽ từng nét thanh nét đậm. Đó là khoảnh khắc truyền thống và nghệ thuật quyện hòa, khiến bao người đứng nhìn đều phải lắng lòng. Có người xin chữ để cầu cho gia đình hòa thuận, học hành tiến tới. Có người lại mong sự may mắn, hanh thông trong sự nghiệp. Những ai được thầy đồ tặng chữ đều đặt chữ ấy ở nơi trang trọng nhất trong nhà, như cất giữ một phần linh hồn của mùa xuân Việt Nam. Qua năm tháng, chữ viết tay của thầy đồ trở thành sợi dây nối con người hiện đại với giá trị xưa cũ, nhắc nhớ về tình nghĩa, lòng biết ơn và sự yêu quý cội nguồn.
Xin chữ thầy đồ không chỉ là tục lệ đầu năm mà còn dạy cho thế hệ trẻ trân trọng nét đẹp văn hóa dân tộc. Mỗi lần được chứng kiến tiều cảnh thầy đồ ngồi viết chữ, tôi cảm nhận sâu sắc sự chuyên tâm, cẩn trọng và lòng yêu thương của người đi trước dành cho đời sau. Thầy đồ không chỉ truyền chữ nghĩa, mà còn gửi gắm thông điệp về sự học, về nhân cách, về lòng kiên nhẫn. Cứ thế, qua từng mùa xuân, tục xin chữ càng thấm đẫm trong ký ức dân tộc, góp phần gìn giữ bản sắc Việt Nam giữa những đổi thay của thời đại.
Từ khóa: ngâm thơ đôi mắt người sơn tây
Thể loại: Tài chính