Tay của ta chạm vào mái tóc đen của ngươi, cảm nhận sự mềm mại len lỏi giữa từng kẽ ngón. Mỗi sợi tóc như khẽ động, lạnh và ấm áp cùng lúc, cuốn lấy những tâm sự thầm lặng trong lòng ta. Từng lần lùa tay qua tóc, ta thấy thời gian như chậm lại, mọi xao động xung quanh chỉ còn là tiếng thì thầm dịu nhẹ. Tóc của ngươi đen óng, rũ xuống bờ vai thon khiến ta không thể không lưu luyến. Đôi khi, ta muốn dừng lại mãi nơi ấy, để hơi thở của ta hòa quyện cùng hương thơm phảng phất từ mái tóc chẳng lẫn vào đâu được.
Có những chiều muộn, ánh nắng sắp tắt ngoài cửa sổ, ta lặng lẽ luồn tay vào tóc ngươi. Cảm giác ấy bình yên đến nỗi ngỡ như cả thế giới chỉ còn hai kẻ đang giao tiếp bằng những cái vuốt nhẹ nhàng. Những câu chuyện không nói thành lời được giấu kín trong từng lượt tay di chuyển, mỗi cử chỉ đều đong đầy thổn thức. Tóc đen của ngươi, trong khoảnh khắc rất gần, trở thành dòng suối dịu dàng cho mọi phiền muộn tan biến. Ta không thể lý giải vì sao những sợi tóc kia lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn, chỉ biết rằng giây phút này, ta chẳng cần gì ngoài sự hiện diện đen huyền ấy.
Giữa đêm lặng lẽ, ngươi cúi đầu để ta có thể luồn các ngón tay sâu hơn vào mái tóc, khám phá từng lớp dày mượt mà ẩn dưới ánh sáng lờ mờ. Khi tay ta trượt dần từ chân tóc xuống ngọn, một nỗi say mê kỳ lạ tràn về, hòa lẫn với mùi thơm dịu nhẹ. Ta muốn giữ lại cảm giác này mãi mãi – cảm giác của sự gần gũi, của tin tưởng và thương yêu. Dẫu mai này thời gian có thể làm nhạt màu tóc, hay những ưu tư chen chân vào giữa chúng ta, thì ký ức về bàn tay ta từng xuyên qua tóc đen của ngươi sẽ vẫn còn nguyên, vẹn tròn như buổi ban đầu.
Từ khóa: nhà máy nước bắc thăng long vân trì
Thể loại: Tài chính