Ở một ngôi làng nhỏ yên bình ven sông, có một bà cụ tên là Tâm sống cô đơn trong căn nhà gỗ cũ kỹ. Dù hoàn cảnh nghèo khó nhưng bà luôn giữ tấm lòng nhân hậu, hay giúp đỡ những người xung quanh. Mỗi buổi sáng, bà lại dành chút gạo hiếm hoi mình có để nấu cơm chia sẻ cho đám trẻ nhà nghèo cùng làng. Nụ cười ấm áp của bà luôn động viên và xoa dịu những tâm hồn nhỏ bé đang đối diện với biết bao khó khăn.
Một ngày nọ, trời mưa tầm tã, dòng sông dâng cao cuốn trôi nhiều nhà cửa. Bà Tâm không quản ngại tuổi già, mặc áo mưa, đi gõ cửa từng nhà để hỏi thăm, giúp chuyển đồ đạc đến nơi an toàn. Có em nhỏ bị ốm nằm co ro trên chiếc phản lạnh, bà ôm em vào lòng vỗ về, làn hơi ấm của bà che chở cho em giữa cơn bão dữ. Những hành động giản dị ấy đã lan tỏa tình yêu thương khắp xóm, khiến mọi người thêm đoàn kết, san sẻ những khó khăn trong cuộc sống.
Sau cơn lũ dữ, các gia đình nương tựa nhau, cùng sửa lại những căn nhà đổ nát, trồng lại những luống rau bị ngập úng. Và đâu đó, hình bóng bà Tâm vẫn nhỏ bé bên những khuôn mặt đầy hy vọng. Tấm lòng nhân hậu của bà đã gieo mầm yêu thương, nhắc nhở mỗi người rằng chính sự sẻ chia và lòng tốt mới là thứ làm nên sức mạnh cộng đồng, đem lại hạnh phúc giữa những gian truân đời thường.
Từ khóa: bệnh viện mắt cách mạng tháng 8
Thể loại: Tài chính