Nguyễn Văn Tỏ là một người đàn ông giản dị và chân thành, sinh ra và lớn lên ở một miền quê thanh bình ven sông Hồng. Từ nhỏ, ông đã quen với công việc đồng áng, cùng gia đình chăm sóc từng luống lúa, hàng rau xanh bên bờ kênh. Cuộc sống nơi làng quê không hẳn đủ đầy, nhưng tình cảm con người luôn ấm áp và chân chất. Nguyễn Văn Tỏ được cha mẹ dạy bảo về lòng kiên trì, sự nhẫn nại và cái tập tính tiết kiệm trong từng bữa ăn, từng đồng tiền nhỏ. Những năm tháng tuổi thơ của ông ngập tràn tiếng cười bạn bè khi chăn vịt, hái sen hay buổi trưa rủ nhau tắm sông. Ký ức ấy luôn in đậm trong tâm hồn ông, trở thành nguồn động lực để vượt qua thử thách sau này.
Trưởng thành, Nguyễn Văn Tỏ quyết định gắn bó với nghề giáo, dù biết đó là con đường nhiều gian truân. Ông lựa chọn dạy học tại chính quê hương mình, nơi các em học sinh còn nhiều thiếu thốn. Mỗi sớm mai, ông lại đạp xe len lỏi giữa những con đường làng mờ sương, mang theo niềm tin và mong muốn gieo chữ cho lớp trẻ. Từng bài giảng, Nguyễn Văn Tỏ luôn tận tình chỉ bảo, kể cho các em nghe câu chuyện về cuộc sống và đạo lý làm người. Ông không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn dìu dắt học trò trưởng thành về nhân cách. Học sinh trong làng ai cũng yêu kính vì nét nghiêm nghị, khéo léo cùng trái tim nhân hậu của ông.
Tác động của Nguyễn Văn Tỏ đối với cộng đồng không đơn thuần chỉ ở vai trò nhà giáo mà còn ở sự gắn bó, sẻ chia của ông với mọi người quanh mình. Sau giờ lên lớp, ông thường tham gia những hoạt động xã hội, cùng bà con đóng góp ý kiến trong các cuộc họp thôn, tổ chức lớp bổ túc cho người lớn tuổi hay giúp đỡ những gia đình khó khăn. Nhờ uy tín và tính cách hòa ái, ông được dân làng quý trọng và xem là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ. Hình ảnh của Nguyễn Văn Tỏ hiện lên thật mộc mạc nhưng đẹp đẽ, như một cội cây vững chắc giữa làng quê yên bình, gieo mầm tri thức và hy vọng cho quê nhà qua từng ngày tháng.
Từ khóa: trạm thu phí dầu giây
Thể loại: Tài chính