Nguyễn Huệ, vị anh hùng dân tộc kiệt xuất của triều đại Tây Sơn, qua đời vào đầu năm 1792 trong bối cảnh đất nước đang ở đỉnh cao quyền lực dưới triều đại ông. Cái chết của Nguyễn Huệ là một mất mát to lớn, gây chấn động trên khắp vùng đất Đại Việt lúc bấy giờ. Dù nhiều ghi chép lịch sử vẫn chưa thống nhất về nguyên nhân cái chết, nhưng phần lớn các sử liệu đều đồng thuận rằng Nguyễn Huệ qua đời khi tuổi đời còn khá trẻ, khoảng trên dưới bốn mươi và chỉ một thời gian ngắn sau khi ông đánh tan quân xâm lược Mãn Thanh tại trận Ngọc Hồi – Đống Đa. Sử sách ghi lại, những dấu hiệu bệnh tật đã bắt đầu bộc lộ từ cuối năm 1791, khiến ông phải hạn chế công việc triều chính.
Sự ra đi đột ngột của Nguyễn Huệ không chỉ để lại bao tiếc thương cho người dân mà còn tạo nên khoảng trống lớn trong bộ máy lãnh đạo Tây Sơn, làm lung lay nền móng của nhà nước vừa mới được gây dựng. Sau cái chết của ông, người kế vị là Quang Toản lên ngôi khi còn quá nhỏ tuổi và thiếu kinh nghiệm trị quốc, dẫn tới sự suy yếu, mất ổn định nội bộ. Phong trào Tây Sơn không còn duy trì được thế lực mạnh mẽ như trước, các đối thủ như Nguyễn Ánh nhanh chóng lợi dụng tình hình chia rẽ để chuẩn bị cuộc phục hưng họ Nguyễn và gây sức ép mạnh lên Tây Sơn. Lịch sử ghi nhận rằng, nếu Nguyễn Huệ còn sống lâu hơn, có thể cục diện Việt Nam thế kỷ XVIII đã thay đổi rất khác.
Bên cạnh những hệ quả về chính trị, cái chết của Nguyễn Huệ còn để lại dấu ấn sâu đậm trong văn hóa và tâm thức dân tộc. Tinh thần quật cường, ý chí chiến đấu vì độc lập và chính nghĩa của ông mãi là biểu tượng lớn lao đối với các thế hệ về sau. Người dân thường tưởng nhớ ông như Bậc Đại Anh Hùng, truyền tụng bao câu chuyện về trí tuệ, lòng quả cảm và tài thao lược chiến trận. Cái chết của ông không làm mất đi di sản to lớn ấy, mà trái lại, càng khẳng định vai trò lịch sử và giá trị bất diệt của Nguyễn Huệ trong lòng người Việt Nam, cho đến tận hôm nay.
Từ khóa: bộ chín cừ khôi 2016
Thể loại: Tài chính