Trường Sơn hùng vĩ như một bản trường ca, nơi những dãy núi nối dài trời đất suốt mấy miền quê. Cung đường ấy từng là nơi bao bước chân chiến sĩ lặng thầm vượt qua, mang theo lòng tin bất khuất và khát vọng tự do. Rừng già um tùm, suối nguồn róc rách, tất cả như chứng nhân cho những mùa mưa bom, gió lửa. Tiếng chim gọi bình minh, tiếng gió rì rào qua kẽ lá khiến Trường Sơn không chỉ là miền núi xa xôi, mà còn là biểu tượng của ý chí sắt đá, của một thời máu lửa mà thế hệ sau luôn tự hào nhắc nhớ.
Dọc theo Trường Sơn, những con đường mòn xuyên rừng nối Tây Nguyên, Bắc Trung Bộ, là chốn gửi trao bao tâm tư của người lính xa nhà. Nhớ ngày xưa, những chuyến xe băng qua khe suối, vận chuyển vũ khí, lương thực vào tiền tuyến. Bụi đất bám áo, nắng nung màu tóc nhưng không làm nhạt đi ánh mắt đầy hy vọng. Mỗi tán rừng, mỗi ngọn đồi đều ghi dấu câu chuyện về tinh thần đồng chi, sát cánh nhau vượt mọi gian nguy, cùng hướng đến ngày hòa bình. Những ngày tháng ấy đã gieo vào Trường Sơn chất thơ về tình người và lòng quả cảm.
Giờ đứng giữa Trường Sơn hôm nay, lặng nghe tiếng vọng của núi rừng, ta thấy dòng thời gian như quay về quá khứ. Rừng xanh nay thêm trù phú, vùng đất nhuốm màu ký ức trở thành niềm tự hào của bao thế hệ. Dấu chân xưa vẫn còn đâu đó trên triền núi, để người đi sau biết nâng niu trang sử vàng của dân tộc. Trường Sơn mãi là biểu tượng trong lòng người Việt, nhắc nhớ về những tháng năm hào hùng, về tình yêu quê hương và ý chí bảo vệ non sông, để các thế hệ viết tiếp khúc ca trường tồn cùng năm tháng.
Từ khóa: đại tá nguyễn văn tàu
Thể loại: Tài chính