Bên dòng sông xanh biếc, tiếng ru dịu dàng của mẹ vang lên như vầng trăng tỏa sáng những đêm hè, chở che giấc ngủ thơ ngây. Lời ru ấy tựa mây cao, dẫn dắt con vào giấc mơ xưa xa nơi đất Âu Lạc thanh bình, chim về tổ ấm, lúa vàng triền đê. Ru con lớn lên giữa tình quê lặng lẽ, đời nối đời truyền thống mãi không phai. Tiếng mẹ ngọt ngào như suối nguồn cuộc sống, ôm trọn trời đất trong vòng tay yêu thương.
Giấc ngủ êm đềm trôi qua tuổi nhỏ, từng câu hát thấm sâu tâm hồn, nhắc nhớ về cội nguồn cha ông dựng nước. Ngoài kia, gió nhẹ khẽ rung hàng tre già trước gió, sóng sông nhè nhẹ hát theo lời mẹ, cùng nhắc nhở con giữ gìn bản sắc Âu Lạc diệu kỳ. Nghe trong lời ru, con thấy bóng trầu cau xanh tươi, nghe tiếng sáo gọi đàn, dập dìu bên những cánh đồng bát ngát. Mẹ dạy con khát vọng vươn lên, bước rạng rỡ trên đất mẹ thiên liêng.
Tận sâu miền ký ức, lời ru vẫn vang vọng mãi không phai nhòa. Đêm xuống, dưới mái nhà nhỏ, hơi ấm ngọt lành từ vòng tay mẹ như những trang sử thi hào hùng kể lại chuyện Rồng Tiên, truyền lửa yêu thương qua bao thế hệ. Bên ánh trăng vàng dịu nhẹ, mẹ ru con thành người dân đất Âu Lạc kiên cường, trung hậu, biết quý giá hòa bình và tổ tiên mình. Mai này con lớn, lời ru ấy sẽ là hành trang cùng con đi qua năm tháng, giữ trọn ân tình với đất nước mình yêu thương.
Từ khóa: cổng đình làng
Thể loại: Tài chính