Đoạn 1: Mùa lũ về, cánh đồng quê tôi dường như ngập chìm dưới màu nước bạc. Từng con đường đất uốn lượn quanh co bỗng tan biến, nhường chỗ cho dòng nước cuộn trào. Mái tranh nghèo lặng lẽ co ro, bóng mẹ gầy nghiêng bên cửa trong nỗi lo âu sợ hãi. Lũ không chỉ mang nước về, mà còn gieo rắc những muộn phiền, cuốn trôi từng mảnh ký ức, từng công sức vun vén suốt cả mùa mưa nắng. Trẻ thơ nhìn ra đám bè chuối lững lờ, ánh mắt ngây thơ chưa hiểu hết ý nghĩa của những đổi thay trước mắt. Quê hương chìm trong bản hòa tấu thiêng liêng của tiếng nước và tiếng thở dài, của niềm hy vọng mong manh le lói giữa bao khó khăn vất vả.
Đoạn 2: Thế nhưng, chính trong hoạn nạn, tình người lại sáng lên ấm áp hơn bao giờ hết. Những bàn tay nối nhau chuyền từng bao gạo, hộp mì tôm đến với nhà nghèo khó. Những ông bố suốt đêm không ngủ, chèo chống chiếc thuyền độc mộc cứu lấy đàn gà con và mái nhà bé nhỏ. Dẫu nỗi đau hiện hữu trên từng bản mặt người dân quê khi nhìn ruộng lúa bị nhận chìm, khi thấy bức tường nhà sụp xuống, nhưng họ vẫn kiên cường như cây tre làng, bám rễ thật sâu vào đất mẹ. Trong dòng nước cuốn trôi mọi thứ kia, vẫn còn đó những lời động viên, những cái ôm chia sẻ, để sáng mai khi nước rút, cuộc sống lại bắt đầu bằng ánh mắt đầy nghị lực.
Đoạn 3: Lũ qua đi, để lại phía sau lớp phù sa vàng ươm phủ kín bờ bãi rộng lớn. Những người nông dân lại gấp rút gieo mạ, cấy những mầm non hy vọng xuống thửa ruộng còn ẩm ướt. Bao nhọc nhằn, mất mát vẫn còn đó nhưng niềm tin vào ngày mai tươi sáng chưa bao giờ tắt lịm. Đâu đó, tiếng cười trẻ nhỏ bắt đầu vang lên, xua tan bầu không khí nặng nề của những ngày nước dâng cao. Dòng đời vẫn tiếp nối, làng quê vẫn hồi sinh mạnh mẽ từ tâm bão dữ, như những bông lúa vươn mình ngời sắc dưới ánh mặt trời. Mỗi mùa lũ đi qua là một lần những người dân quê thêm trưởng thành, biết yêu hơn từng hạt giống và trân trọng giá trị bình yên giản dị của cuộc đời.
Từ khóa: chung kết cúp liên đoàn anh
Thể loại: Tài chính