2026-02-25
bùi quang ngọc

Sốc phản vệ khi truyền dịch là một tình trạng nguy hiểm, có thể đe dọa đến tính mạng người bệnh nếu không được xử lý kịp thời và đúng cách. Khi phát hiện các dấu hiệu của sốc như khó thở, tím tái, nổi mẩn ngứa, tụt huyết áp, mạch nhanh nhỏ, người trực tiếp truyền dịch cần ngừng ngay việc truyền dịch và thông báo khẩn cấp cho bác sĩ hoặc đội cấp cứu. Người bệnh phải được đặt nằm đầu thấp, chân cao để đảm bảo máu về tim, đồng thời theo dõi sát các chỉ số sinh tồn như nhịp tim, huyết áp, nhịp thở, độ bão hòa oxy để kịp thời xử trí nếu diễn biến xấu đi.

Ngay sau khi ngừng truyền dịch, việc thiết lập hai đường truyền tĩnh mạch khác là rất quan trọng để truyền các thuốc cấp cứu. Sơ cứu cơ bản gồm việc tiêm ngay adrenalin liều 0,3-0,5mg (adrenalin 1:1000) tiêm bắp hoặc tĩnh mạch chậm nếu bệnh nhân tụt huyết áp trầm trọng, có thể lặp lại liều sau 5-15 phút nếu không đáp ứng. Ngoài ra, nhân viên y tế nên dùng thêm các nhóm thuốc hỗ trợ như kháng histamin (diphenhydramin hoặc chlorpheniramin), corticosteroid (methylprednisolon hoặc hydrocortison) để giảm các phản ứng dị ứng và viêm. Thở oxy qua ống thông mũi hoặc mặt nạ, đảm bảo đường thở thông thoáng là vô cùng cần thiết, đặc biệt khi bệnh nhân có biểu hiện phù thanh quản hoặc khó thở nhiều.

Sau khi thực hiện các biện pháp cấp cứu ban đầu, tiếp tục theo dõi sát tình trạng bệnh nhân, đặc biệt chú ý nguy cơ tái phát sốc phản vệ trong vòng 24 giờ đầu. Nếu tình trạng huyết động không ổn định, có thể cân nhắc dùng thêm dịch truyền đẳng trương, thuốc tăng co bóp cơ tim hoặc vận mạch theo chỉ định bác sĩ chuyên khoa hồi sức. Trong mọi trường hợp, phải ghi nhận đầy đủ hồ sơ sự cố quá trình truyền dịch để phục vụ cho việc điều tra nguyên nhân và học tập kinh nghiệm phòng tránh về sau. Tuyên truyền, giáo dục cho nhân viên y tế về nhận biết và phòng ngừa sốc phản vệ là yếu tố quyết định hạn chế tối đa rủi ro cho người bệnh trong thực hành chăm sóc sức khỏe.

Từ khóa: bùi quang ngọc

Thể loại: Tài chính