Chiếc xe đạp cũ được ông nội dựng nơi gốc mít, dưới mái hiên lợp ngói nâu đã tróc. Mỗi sáng, tôi thường ngồi bên cạnh, ngắm những vệt sáng loang lổ rơi trên ghi-đông đã gỉ sét. Ông tập cho tôi cách chỉnh xích, thay lốp, rồi chậm rãi kể chuyện tuổi thơ hoang dại với con đường đỏ đất quê và bao khát vọng ngày xưa. Xe đạp đi qua thời gian, đi qua lòng người, để lại những dấu ấn lặng thầm mà bền vững, như ông cần mẫn kiên trì từng vòng quay cuộc sống. Tôi lớn lên, chiếc xe cũng cũ hơn, nhưng mỗi khi áp má vào yên, vẫn nghe mùi kí ức dịu dàng ấy, dựng đời mình một niềm thương.
Chiều mùa hè oi nồng, mẹ ngồi sau nhà rửa rau bên con mương nhỏ. Tiếng nước chảy róc rách chen giữa tiếng gọi trẻ con í ới, thi thoảng vang lên tiếng chim sẻ ríu ran trên hàng rào bông giấy đỏ thắm. Tôi sà xuống cạnh mẹ, nghe mẹ kể về những ngày gian khó, khi mỗi nhành rau cũng là hy vọng. Mẹ bảo: “Chỉ cần chăm chỉ, rồi sẽ đủ đầy thôi.” Lời mẹ nói nhẹ như gió nhưng sâu và ấm, mang theo tình yêu không lời gói trong đôi bàn tay sần sùi, níu tôi lại giữa dòng đời vội vã. Những khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình nhỏ bé, nhưng cũng hạnh phúc bất ngờ khi nhận ra: bình yên đôi khi chỉ là một buổi chiều, một đoạn kí ức, và dáng mẹ bên dòng nước trôi.
Cuối năm, phố nhỏ lao xao những bước chân hối hả. Bác bảo vệ góc chợ vẫn đội chiếc mũ len lỗi, ngồi ghé mé ngoài nhìn mọi người tất bật chuẩn bị Tết; ánh mắt ông chan chứa sự chờ mong, dù biết mình sẽ đón giao thừa trong căn phòng cấp nhỏ nơi cuối ngõ. Một chú bé trượt xe ngang qua, dừng lại trò chuyện cùng ông, rồi bất ngờ lấy từ trong túi ra viên kẹo màu vừa nhận ở lớp. Đôi bàn tay gầy gò chạm vào kẹo, lặng lẽ run vì xúc động. Khoảnh khắc ấy, mùa xuân như tới sớm, lẩn khuất qua đôi mắt già nua, gieo sắc màu chờ đợi vào phố, bằng những điều giản dị và chân thành nhất.
Từ khóa: nhà hát quân đội
Thể loại: Tài chính