Đất trời xoay vần, xuân về mang theo sắc đào rực rỡ, hương thơm dịu ngọt và hy vọng mới mẻ. Ấy thế mà có những lúc, giữa lòng thành phố đông đúc hay trong nhịp sống tất bật, ta chợt thấy lạc mất mùa xuân. Không phải vì hoa lá thôi nở, cơn mưa phùn đã nguội lạnh, mà bởi sự bình yên xưa nào dường như thuộc về ai đó khác. Những bận bịu của công việc cuốn ta đi, để chiếc áo nhẹ của mùa xuân chỉ còn là ký ức mong manh trên hàng cây ven đường, tiếng chim gọi nhau giữa buổi sáng cũng hóa xa lạ. Lòng người cứ thế khô cằn, đánh rơi cả niềm vui nhỏ bé vốn dĩ thuộc về tháng ba dịu dàng.
Thu về lại khiến tâm hồn trầm lắng hơn, bao muộn phiền và kỷ niệm như quay về trong những chiều vàng sẫm màu. Năm tháng học trò, những con đường rụng đầy xác lá, ta đã từng hứng khởi chờ đón mùa thu với biết bao mộng mơ. Vậy mà khi trưởng thành, thu lại là một lời nhắc nhở về chia ly và hoài niệm. Cảnh vật chẳng đổi thay, nhưng trong lòng mỗi người, mùa thu có thể lạc mất bởi guồng quay cuộc sống. Khóe mắt cay khi nhớ lời ước cũ, sâu thẳm bên trong, ta tự hỏi đã đánh rơi từ khi nào những rung động tinh tế, những cảm xúc giản đơn màu vàng nâu của mùa thu xưa?
Rồi thời gian chuyển mình, đông qua, hè đến, nhưng đôi khi hè cũng chẳng còn nguyên sắc nắng tuổi thơ. Bước qua mái trường, ta rơi vào vùng đất khác lạ nơi tiếng ve rất nhỏ, phượng chẳng rực rỡ như xưa. Những buổi trưa áo trắng trở nên xa thẳm, bóng dáng bạn bè khuất dần sau năm tháng. Mùa hè lớn lên mang theo trách nhiệm và ưu tư, những chuyến đi vội vã chẳng lưu giữ nổi một phút giây hồn nhiên. Ta lạc mất mùa hè ở ngay chính trái tim mình, mất cả khả năng sống hết mình với nắng gió, với khát vọng và nụ cười thơ trẻ. Chỉ đến khi bất chợt ngoái nhìn lại, chợt nhận ra rằng mình đã mãi mãi bước khỏi vùng bình yên mang tên mùa xuân, thu, hè trong đời.
Từ khóa: số máy bay b52 bị bắn hạ tại việt nam
Thể loại: Tài chính