Mỗi khi nhắc đến bài thơ "Còn mẹ còn lối đi về", trong lòng mỗi người dường như đều gợi lên những cảm xúc bồi hồi và sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng. Mẹ không chỉ là người sinh thành dưỡng dục, mà còn là biểu tượng của nơi chốn trở về, của tình yêu thương bao la và sự chở che bền vững suốt cuộc đời. Những câu thơ giản dị mà thấm thía trong bài đã khắc họa sâu sắc hình ảnh người mẹ, một chốn bình yên để con cái tìm về giữa những bộn bề lo toan của cuộc sống. "Còn mẹ, còn lối đi về", câu thơ ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng về giá trị không thể thay thế của mẹ trong trái tim mỗi người.
Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẹ mà còn gửi gắm nỗi xót xa trước thực tại: dù thời gian trôi qua, dù con trưởng thành và tự lập, thì mẹ vẫn luôn là điểm tựa vững chắc, là ngọn đèn soi sáng cả cuộc đời của đứa con. Chỉ khi mẹ không còn, “lối về” trong tâm hồn mỗi người cũng trở nên hoang hoải, cô quạnh. Những ký ức về bàn tay mẹ nâng giấc, ánh mắt hiền từ, hay tiếng gọi thân thương vẫn còn mãi trong tiềm thức, thổn thức mỗi lần ta ngoái đầu tìm lại tuổi thơ ngọt ngào đã qua. Chính điều này làm cho bài thơ trở thành một bản nhạc nhẹ nhàng mà da diết về công lao trời biển của mẹ, thôi thúc mỗi người con biết trân trọng, gìn giữ tình cảm thiêng liêng đang hiện hữu.
Qua những hình ảnh và lời thơ mộc mạc mà chân thành, "Còn mẹ còn lối đi về" lan tỏa thông điệp sâu sắc về lòng biết ơn, về ý nghĩa của gia đình và nguồn cội. Bài thơ giúp mỗi người nhận ra rằng, dù cuộc sống có thay đổi ra sao, tình mẹ vẫn nguyên vẹn, bất biến như vầng trăng soi lối những kẻ tha phương. Nhờ có mẹ, con người mới có đủ mạnh mẽ và niềm tin để bước tiếp hành trình phía trước. Vì thế, hãy yêu thương mẹ khi còn có thể, bởi rồi mai đây, khi "lối về" ấy bị khuất lấp bởi thời gian, chỉ còn vang vọng trong ký ức những tiếng gọi mong manh, xót xa.
Từ khóa: vịnh hạ long
Thể loại: Tài chính